Nhất Phẩm Đạo Môn

Nhất Phẩm Đạo Môn

Nhất Phẩm Đạo Môn Review Rating: 8.94 out of 10 based on 525424 reviews. 0
Tác giả : editor - | 00:06 16/01/2019 | 525,424 Lượt xem

Đạo sĩ thanh niên thế kỷ XXI Trương Bách Nhân, bởi vì không cẩn thận xúc động Thái cổ kiếm trận, nghịch chuyển thời không, mang theo Tru Tiên Tứ Kiếm thai, buông xuống phồn hoa như gấm, vạn quốc triều bái Tùy Đường thời không.

Tru Tiên Tứ Kiếm chém yêu tà, một kiếm chấn động Cửu Châu anh hùng!

Thân thế thê lương Tiêu Hoàng Hậu, lưu truyền thiên cổ Công Tôn Kiếm Vũ, phong hoa tuyệt đại vô song Nữ Đế Võ Tắc Thiên, hoa nhường nguyệt thẹn Dương Ngọc Hoàn!

Danh chấn thiên cổ Thôi Bối Đồ! Kiếm khí ánh sáng lạnh 16 châu Lý Bạch! Lưu truyền thiên cổ Huyền Trang Pháp Sư!

Luận đạo Chung Ly Quyền, đấu kiếm Lữ Đồng Tân!

Giảng pháp ép Huyền Trang, một chiêu kiếm lùi Đạt Ma!

Đến thời gian này, Đạt Ma vượt sông mà đến, ứng với số trời mà hưng Phật môn!

Hoàng triều thay đổi, thiên kiêu cùng nổi lên, quần hùng tranh bá.

Trung Nguyên chư tử bách gia vừa vặn vì là trường sinh chính thống mà đánh túi bụi!

Trước tiên có mười ba côn tăng cứu Tần vương, sau có Võ Chiếu soán ngôi Lý Đường!

Phật cùng Đạo, Tùy cùng Đường.

Từ nay về sau, Phật gia hưng thịnh, Đạo môn suy thoái.

“Bọn ngươi ngoại đạo, dám to gan chia sẻ ta Trung Nguyên sơn hà, bóp méo càn cương chính thống, ta đáng chém chi” Trương Bách Nhân nhìn dị tộc cao thủ, trong tay trận đồ run lên, nhẹ nhàng nở nụ cười: “Mời quân vào trận”.

Thống ngự quyền lực, quy về chí thánh, Thiên Mệnh Đế mà dưỡng dục, Đế thừa thiên mà an ủi.

Ngày hôm đó, Trương Bách Nhân chắp hai tay sau lưng đứng ngạo nghễ ở trên đỉnh Tử Cấm Thành, trong tay một quyển Tru Tiên trận đồ chậm rãi phô khai, nhìn xuống biên quan quần hùng: “Hỏi thiên hạ ai địch thủ? Xin hỏi chư quân, có thể trường sinh hay không?”.

Một đời này, ta chỉ vì là trường sinh!

“Hô...”.Gió bấc cuộn vào cỏ rạp hết,Xứ Hồ tháng tám đã rơi tuyết,Bỗng như một đêm gió xuân qua,Ngàn cây, muôn cây lê nở hoa.Bay vào rèm châu ướt màn đũng,Hồ cừu chưa ấm, chăn gấm mỏng.Tướng quân cung sừng gương không nổi,Đô hộ áo sắt lạnh không cởi.Hãn Hải mênh mông trăm trượng băng,Mây sầu thảm đạm muôn dặm lồng,Trong quân đặt tiệc tiễn đưa khách,Hồ cầm, tỳ bà cùng Khương địchTuyết chiều phơi phới xuống cửu viên,Gió thốc cờ hồng phất chẳng lên,Luân Đài tiễn anh ra khỏi cửa,Đường núi Thiên Sơn tuyết chan chứa.Quanh quanh chân núi mờ bóng anh,Trên tuyết còn trơ dấu chân ngựa.Ban ngày không hiểu đêm tối, giống như là người thời nay không hiểu cổ nhân lạnh.Từng trận cuồng phong cuốn lên, hây hẩy cái kia khắp nơi quạnh hiu thảo nguyên, không thấy bóng người, chỉ có cuồng phong gào thét vang vọng đất trời.Bắc gió lay động cỏ khô, một cái bốn, năm tuổi, người mặc dày đặc hồ ly mũ da trẻ con, xa xa nhìn vô tận thảo nguyên, bàn tay chậm rãi tự trong tay áo vươn ra, hà ra từng hơi, hà ...