Mối Hận

Mối Hận

Mối Hận Review Rating: 9.53 out of 10 based on 3064 reviews. 0
Khi tỉnh lại Erik thấy mình đang nằm trong một gian phòng nhỏ. Anh nghiêng đầu quan sát xung quanh. Phòng ngủ của một gia đình bình dân. Điều này khi anh thấy nhẹ nhõm. Có lẽ một ai đó đã phát hiện ra anh và đưa anh về chỗ này. Cái ý nghĩ mình không bị bắt lại khiến anh thấy dễ chịu hơn. Anh ngồi dậy. Bộ quần áo nát bươm và dính đầy bùn đất của anh đã được thay bằng một bộ đồ cũ, rộng thùng thình nhưng sạch sẽ. Hai bàn chân của anh cũng được băng bó lại cẩn thận. Anh đặt chân xuống đất định đứng dậy nhưng vừa mới chạm xuống anh đã nhăn mặt và kêu một tiếng. Chân anh đau buốt. Một phút sau khi nghe thấy tiếng anh kêu, cánh cửa mở ra và một đôi vợ chồng già bước vào.

“Cậu tỉnh rồi à? Cậu đã hôn mê nửa ngày rồi”

“Đây là đâu vậy?”

“Đây là làng Venka. Mấy đứa nhóc lên rừng cắm trại bắt gặp cậu ở đó nên đã đưa cậu về đây. Chúng nói cậu lúc đó nom như vừa móc ở dưới đất lên vậy”

Erik có thể tưởng tượng ra lúc ấy mình trông đáng sợ đến mức nào.

“Cảm ơn mọi người”

“Quần áo của cậu vừa rách nát tả tơi lại vừa dính đầy bùn đất không tài nào giặt sạch được nên tôi ném nó đi rồi. Hy vọng cậu không phiền. Nhưng tôi thấy cái này trong túi quần của cậu”

Nói rồi ông ấy chìa ra trước mặt anh một chiếc chìa khóa. Erik cầm lấy.

“Cảm ơn ông! Thứ này đã cứu mạng tôi đấy”

“Chân của cậu bị cào rách nên tôi đã bó thuốc lại. Tạm thời mấy ngày này hạn chế đi lại. Ở dưới gầm giường tôi để một cái chậu, cậu có thể đi vệ sinh vào đó”

“Vâng”

“Vậy nghỉ ngơi đi! Bà xã của tôi đang nấu súp bên ngoài lát nữa xong sẽ mang vào cho cậu”

“Cảm ơn”

Họ ...