Đỗ Quyên Không Tàn

Đỗ Quyên Không Tàn

Đỗ Quyên Không Tàn Review Rating: 9.82 out of 10 based on 2158 reviews. 0
Vừa rồi tiếng động trong sân rất lớn, Ngư Vi lại ngồi gần cửa sổ thư phòng, nên âm thanh dưới lầu truyền vào tai rất rõ. Ngoài trời, bóng đêm dày đặc buông xuống, lẫn trong tiếng chó sủa ‘gâu gâu’, là tiếng người hô to ‘Lão Tứ về’, đối với Ngư Vi, lời nói này tựa như tù nhân nghe được lệnh ân xá, khiến trái tim thấp thỏm treo lơ lửng trong lồng ngực.

Anh về.

Ngư Vi khẽ thở nhẹ một hơi, nghiêng mặt nhìn về cửa thư phòng, người đàn ông vóc dáng cao lớn đó vẫn mặc chiếc áo khoác đen rộng dài mà bốn năm nay cô thường trông thấy, sau lưng anh là hành lang tĩnh mịch chìm trong bóng tối, mà dáng hình anh được quầng sáng từ ngọn đèn vàng trong thư phòng soi tỏ, khuôn mặt nghiêng góc cạnh đầy nam tính mạnh mẽ, nét mặt như cười như không vạn năm không đổi.

Bộ Tiêu bước vào thư phòng, nháy mắt nhìn Ngư Vi một cái, ánh mắt hệt một lão hồ ly.

Ngư Vi đã quen thuộc với nụ cười xấu xa này của anh, nhưng vẫn không nhịn được muốn nhìn ngắm nơi đầu mày, khóe môi, vừa chăm chú nhìn vừa nắm chặt lòng bàn tay lại, sau đó nghe thấy anh cất tiếng nói chuyện với ông cụ Bộ, giọng nói hoàn toàn không giống đứa con trai nói chuyện với cha mình, cứ thản nhiên tùy ý, thêm chút muốn ăn đòn: “Ông già, tin thời sự của đài truyền hình phát sóng rồi, nhanh xuống lầu ăn cơm kìa.”

Có lẽ ông cụ Bộ đã quá quen với dáng vẻ cà lơ phất phơ của con trai mình, không thèm để ý tới hắn đang tính đi qua đẩy xe lăn, chỉ hầm hừ mắng: “Hừ, ngươi còn về làm gì? Lần nào về nhà cũng đậu xe rầm trời như vậy! Hoa cỏ trong sân chắc lại bị ngươi giẫm hỏng hết rồi!”

Bộ Tiêu mỉm cười: “Chuyện này hử, lần sau về con sẽ xuống xe cách nhà một dặm rồi đi bộ vào, đi ba bước lạy chín cái, cái loại lạy dập đầu sát đất đó, được chưa ...